
Một trong những đặc trưng nổi bật của ngôn ngữ nghệ thuật trong thơ ca Việt Nam là tính hình tượng sinh động. Nhà thơ thường dùng ẩn dụ, hoán dụ, nhân hóa hay so sánh để biến những điều bình dị trở nên đầy sức sống. Như trong bài “Ánh trăng” của Nguyễn Duy, ánh trăng trở thành hình ảnh biểu tượng của tuổi thơ, của tình cảm gia đình và ký ức ngọt ngào, gợi ra niềm thương nhớ, sự hoài cổ và cả nỗi bâng khuâng trước dòng đời trôi. Ngôn từ được lựa chọn tinh tế, từng hình ảnh vừa cụ thể, vừa gợi cảm, khiến người đọc vừa hình dung vừa rung động cùng cảm xúc tác giả.
Leave a Reply