Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.
Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.
Hình dáng mẹ tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.
-”Nắng mới” – Lưu Trọng Lư –
Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.
Hình ảnh “nắng mới hắt bên song” vừa cụ thể vừa giàu gợi cảm, kết hợp với âm thanh gà trưa “xao xác” tạo nên nhịp điệu dịu dàng nhưng sâu lắng. Thời gian không còn trôi lặng lẽ mà gợi nhớ, đánh thức những ký ức “những ngày không”. Nghệ thuật dùng ánh sáng, âm thanh kết hợp với cảm xúc tâm trạng tạo nên chất hoài niệm đặc trưng trong thơ Lưu Trọng Lư.
Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.
Hình ảnh mẹ hiện lên vừa gần gũi vừa sống động: “Áo đỏ người đưa trước giậu phơi” không chỉ là chi tiết đời thường mà còn biểu hiện tình mẫu tử ấm áp. Lời thơ giản dị mà gợi cảm xúc sâu sắc, cho thấy ký ức tuổi thơ không chỉ tồn tại trong trí nhớ mà còn sống động trong nhịp sống hiện tại, kết nối nỗi nhớ với từng khoảnh khắc hiện thực.
Hình dáng mẹ tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.
Hình ảnh tinh tế như “nét cười đen nhánh sau tay áo” và “ánh trưa hè trước giậu thưa” khiến ký ức vừa hiện lên vừa như ẩn hiện. Nhà thơ đã tinh tế lưu giữ cảm xúc và hình ảnh trong trí nhớ, biến tuổi thơ và tình mẹ thành một không gian nghệ thuật của tâm hồn, nơi nỗi nhớ và thời gian hòa quyện.
Leave a Reply